Wednesday, August 24, 2016

CA SĨ HẢI NGOẠI....NHỮNG KẺ BÁN LINH HỒN CHO QUỶ - - Người Lính Già Oregon

Kính mời các bạn dọc:

CA SĨ HẢI NGOẠI....NHỮNG KẺ BÁN LINH HỒN CHO QUỶ -
Người Lính Già Oregon

Việt Khang, tôi gọi tên em với tất cả lòng cảm thương, và thán phục, và tôn vinh, dù chưa một lần được gặp em, quen em, nhìn em, nghe em hát. Nhưng tôi cần em, ít ra trong bài viết này, cần hình ảnh rạng ngời và gương hy sinh cao quý của em cho chính nghĩa, đại cuộc, để dạy một bài học làm người cho lũ hát xướng hải ngoại đang rủ nhau về nước trình diễn.
Nói đến Việt Khang, tôi lại nhớ một ca sĩ hải ngoại khác ít nhiều chiếm ngự hồn tôi: Nguyệt Ánh. Nguyệt Ánh với lòng yêu nước vô bờ, thôi thúc như tiếng sóng Thái Bình Dương réo gọi, với những bài hưng ca đấu tranh mạnh mẽ, quyết liệt, làm vỡ tim người.
Và xa hơn, ca nhạc sĩ tỵ nạn Cuba qua Mỹ từ lúc nhỏ, có cha từng phục vụ trong Quân Đội Mỹ tại Việt Nam: Gloria Estafan, hiện sống tại Miami. Danh cô vang lừng thế giới, không chỉ vì sự nghiệp ca hát, mà còn và nhất là bởi lập trường của một người tỵ nạn chân chính cương quyết chống chế độ cộng sản phi nhân Fidel Castro và bè lũ.
- Một lần được mời trở về Cuba hát nhân dịp Đức Giáo Hoàng viếng thăm, cô đã từ chối.
- Lần khác, được mời qua Vatican hát trong một đại lễ, cô chấp nhận với một điều kiện duy nhất: Xin Đức Thánh Cha cầu nguyện, và làm mọi cách, cho đất nước Cuba của cô được tìm lại tự do, nhân quyền.
Cô đã sáng tác và trình bày một ca khúc mang tên ‘’Go away’’ bình dị, tương tự ‘’Việt Nam tôi đâu ?’’ của Việt Khang, trong đó cô nhẹ nhàng lên tiếng mắng mỏ và yêu cầu Fidel Castro cuốn gói rời khỏi Cuba:
Go away
Won’t you just go away
Don’t you come back one day
Take your stuff
Take all of your precious things
Leave right now [...]
II.
Trong khi ca nhạc sĩ anh hùng Việt Khang bị giam cầm trong nước, và đồng nghiệp gốc tỵ nạn Cuba Gloria Estafan cương quyết không trở về quê hương khi chế độ độc tài còn ngự trị
Tại hải ngoại các ca sĩ, nhạc sĩ thuộc diện xướng ca vô loài Việt Nam vô nhân vô sỉ vô luân, đực có, cái có, đẹp có, xấu có, trẻ có, già có, sang có, sến có, khôn có, ngu có, nổi tiếng có, cắc ké có, đủ cả…rủ nhau làm đơn xin trở về hát cho việt cộng nghe, mặc nhiên, tự nguyện bán linh hồn cho quỷ. Nếu thực sự bọn họ có một linh hồn.
Bán linh hồn cho quỷ, bọn Việt Gian chỉ có bia ôm, thân xác đĩ điếm và thiếu nữ nghèo khổ. Không có tình yêu cứu rỗi, chúng phải từ chết đến chết, bị khinh chê, nguyền rủa đời đời.
Riêng lũ xướng ca vô loài Việt Gian còn phải qua những màn phỏng vấn, điều tra về lập trường, số lượng và nội dung những bài sẽ hát, rồi phải hát thử cho công an nghe.
Một người quen sống tại Việt Nam có kể về những ca sĩ hải ngoại hát ở phòng trà đường Cao Thắng, Sài Gòn, từng đứa một, từ Lệ Thu, Ý Lan, Thanh Tuyền, Giao Linh đến Tuấn Vũ, Chế Linh, Từ Công Phụng v.v…
Muốn được phép trình diễn, bọn ca sĩ này phải qua một kỳ thử nghiệm hát cho công an việt cộng nhìn, nghe trước những bài đã được chúng cho phép. Chúng gật đầu, chấm đậu mới được lên sân khấu, dù là phòng trà tư.
Điều này làm người ta nhớ hoạt cảnh thê thảm trong đó những cô gái quê muốn lấy ‘’chồng ngoại’’, phải sắp hàng cởi áo cởi quần cho những thằng Đài Loan, Đại Hàn, Mã Lai đui què sứt mẻ, nửa khùng nửa điên…tha hồ sờ mó, khám, lựa, tuyển, chi tiền, dắt đi. Than ôi. Còn cái nhục nào hơn!
Nhưng bọn vô loài vô sỉ ấy đâu biết nhục là gì. Cha ông ta cũng đã dặn dò: ‘’đĩ chín phương còn để một phương lấy chồng’’. Đằng này, còn phương nào, mười hay hai mươi, chúng cũng giành nhau làm ráo hết. Không biết nhục, trái lại, chúng lại vênh váo, trơ tráo lên tiếng tự bênh vực cho hành động của mình: đại khái, chúng về, vì:
• muốn đền đáp lại lòng mến mộ của đồng bào trong nước
1) Đồng bào nào ? Ba mươi năm nay, có người dân nào thuộc miền Nam cũ đang phải sống thoi thóp, ngột ngạt dưới gông cùm cộng sản, còn nhớ đến bọn ca sĩ, nhạc sĩ hải ngoại trước kia đã bỏ rơi đồng bào chạy có cờ, nay ế khứa, hết tiền, về già trông bèo nhèo như những cái mền rách, còn nhớ đến những bài tình ca một thời rên rỉ, sướt mướt, lảm nhảm, lảng nhách của chúng, để viết thư yêu cầu chúng trở về hát cho họ nghe ?
Rồi đồng bào lấy tiền đâu mua vé cả trăm đô ?
Nói chi những người dân của chế độ xã hội chủ nghĩa biết chúng là ai, mà mến với mộ, tiếc với nhớ ?
Ngược lại, thấy chúng lần lượt trở về biểu diễn, ca múa, làm hề, đại đa số nếu không khinh bỉ như những con chó ghẻ thì cũng tỏ ra dửng dưng, thờ ơ, lạnh nhạt.
2) Đồng bào, hay chỉ là bọn cai thầu văn nghệ cơ hội chủ nghĩa, tham tiền, lợi dụng thị hiếu mới của đám cán bộ, đại gia việt cộng no cơm rững mỡ, trưởng giả học làm sang, hoặc nguy hiểm hơn, bọn tay sai của lũ công an trong biệt đội văn nghệ có nhiệm vụ thực thi điều khoản ‘’giao lưu văn hóa’’, ‘’hòa hợp hòa giải’’ của nghị quyết 36, bày ra những buổi trình diễn để câu những con mồi nghệ sĩ, ca sĩ Việt kiều vì ham tiền, hám danh, mà gục mặt trở về nhận lãnh những lời tâng bốc dõm và đồng tiền tanh hôi của việt cộng bố thí cho ?
3) Tại hải ngoại, suốt bao năm trời, bọn xướng ca vô loài này được đồng hương tỵ nạn nâng đỡ, đùm bọc, viết bài lăng xê, ca tụng chúng, nuôi sống chúng bằng cách mua vé tham dự những shows văn nghệ, ra mắt CD…mặc dù theo thời gian tài sắc của chúng đi xuống.
Nay chúng trở mặt, trở cờ, trở thành những đứa Việt Gian quay về cung cúc phục vụ kẻ thù, và điều đó càng làm ta hiểu hơn nỗi lòng của Cụ Nguyễn Đình Chiểu, một anh hùng kháng Pháp, qua hai câu thơ mộc mạc, thẳng thừng:
Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà
• nghệ thuật, mà nghệ thuật thì phi chính trị
1) Nghệ thuật vị nghệ thuật ư ? Còn lâu. Trên lãnh vực văn chương, hội họa, từ thời Lãng Mạn Théophile Gautier và trường phái Parnassiens bên Pháp, người ta đã tốn nhiều giấy mực và nước bọt để thảo luận, tranh cãi về quan niệm này, nhưng cuối cùng không đi đến đâu.
Bởi vì không bao giờ có một nghệ thuật vị nghệ thuật. Nghĩa là bất cứ nghệ thuật nào cũng phải phục vụ nhân sinh, tức con người. Đối với việt cộng, quan niệm này còn khắt khe hơn, gần như tuyệt đối.
Đối với chúng, nghệ thuật phải phục vụ, không phải con người, mà duy nhất bác và đảng. Nghệ thuật đồng nghĩa với chính trị, tuyên truyền, nói dối.
- Tố Hữu khi làm thơ khóc Staline sức mấy mà vì nghệ thuật vị nghệ thuật ?
- Trịnh Công Sơn kêu gào nối vòng tay lớn vì nghệ thuật thuần túy hay vì chủ trương phản chiến, thân cộng của y ?
Mới đây, tin tức cho biết những ca sĩ của Trung Tâm Chống Cộng Asia bị cấm hát ở Việt Nam, tại sao ?
2) Cụ thể hơn, bọn xướng ca vô loài hải ngoại về trình diễn bên ấy làm gì có tự do để hát bất cứ bài nào tùy ý ?
Kìa, Phạm Duy mà một số bơm sĩ phong là cây ‘’đại thụ của làng nhạc’’ Việt Nam, mà văn Trần Mạnh Hảo một lần bị ma nhập đã gọi là ‘’thượng đế của âm giai’’, là ‘’thần linh của tiết tấu’’ v.v…có một sự nghiệp âm nhạc đồ sộ, vậy mà khi trở về cũng chỉ được việt cộng cho phép hát, phổ biến, trên dưới mươi bài.
3) Chưa nói việc bọn ca sĩ phản bội này cố tình mập mờ, nhập nhằng giữa danh từ ‘’chính trị’’ và ‘’làm chính trị’’. Làm chính trị thường được hiểu là hoạt động cho các đảng phái, tổ chức này nọ.
Nhưng chống cộng, quyết tâm tiêu diệt việt cộng, không phải là ‘’chính trị’’ hay ‘’làm chính trị’’, mà là một bổn phận của toàn dân Việt, đặc biệt là những người quốc gia tỵ nạn cộng sản chân chính, đối với tổ quốc.
• không theo phe nào
1) Ngày tắp đảo, trước mặt các viên chức di trú ngoại quốc, có ca nhạc sĩ nào không mếu máo khai mình là người quốc gia tỵ nạn, không thể sống nổi dưới ách thống trị, độc tài của việt cộng. Nay được phép việt cộng cho về, chúng tuyên bố‘’chúng tôi không theo phe nào’’, quốc gia hay cộng sản, mà trở về với dân tộc, với quê hương có chùm khế ngọt. Ô hô, nhổ rồi xin liếm lại.
Có đứa như tên Chế Linh, để lấy điểm, còn lên án chế độ Việt Nam Cộng Hòa chủ trương tiêu diệt dân tộc Chàm, trong khi chính y hoặc đồng chủng được hưởng nhiều quyền lợi:
- Không đi lính (nhưng được phép mặc đồ lính để trình diễn),
- không thạo tiếng Kinh, nhưng vẫn được đồng bào ưu ái,
-không có tú tài nhưng vẫn được đặc cách theo các trường đào tạo công chức, cán bộ…
Có đứa như Khánh Ly than thở với báo chí việt cộng là hát tại hải ngoại vất vả, khó ăn lắm, hát tại quốc nội được nhiều tiền hơn…
2) Chiến tranh bằng súng đạn đã chấm dứt, nhưng trận chiến giữa người quốc gia với cộng sản vẫn còn, gay go, khó khăn gấp bội, nhất là trong bối cảnh hiện nay khi việt cộng, vì cần tiền bạc, tài năng, chất xám, vẫn bám sát gót người Việt hải ngoại, để thi hành nghị quyết 36, dụ dỗ bọn nhẹ dạ và cố xóa cho bằng được lằn ranh Quốc-Cộng rõ rệt.
Kẻ nào nói mình không theo phe nào là vô tình hay cố ý tuyên truyền không công cho việt cộng.
3) Không theo phe nào, tức là đứng giữa, bình dân hơn, là cẳng giữa, sau khi đã có cẳng phải, cẳng trái.
Tôi nhớ câu chuyện có thật đã xảy ra: Trong một bữa họp mặt, bạn bè vui chơi, và đến giai đoạn bàn về chuyện những kẻ tự nhận là mình trung lập trong chiến trận Quốc-Cộng hiện nay, hạng người nửa nạc nửa mỡ, ba phải, ba rọi, cẳng giữa, không theo phe nào.
- Một người tuyên bố: ‘’Tôi đứng ở ngả ba đường’’.
- Người thứ hai lên tiếng: ‘’Tôi là con người đứng giữa’’.
Một anh bạn, vốn là bác sĩ nổi tiếng chống cộng, ăn nói bộc trực, bình dân, thấy bực bội, bèn trả lời:
- ‘’Đứng ở ngả ba đường thì xe nào chạy tới cũng đụng mà ngủm củ tỏi’’. Và nhìn chòng chọc vào ‘’con người đứng giữa’’, anh dằn từng tiếng một: ‘’Trong thân thể người ta, tôi biết chỉ có một con đứng giữa, không phải con người, đó là con…’’
III.
Trong cái đám ca nhạc sĩ bèo nhèo như cái mền rách về chầu chực, quỳ lụy việt cộng nói trên, có một anh chàng thuộc Cộng Đồng Oregon, cùng thành phố tôi đang cư ngụ. Trong bài ‘’Đền Ơn Đáp Nghĩa’’ (báo Phương Đông Times, số ngày 7.12.2012, trang 22), Mục Sư Huỳnh Quốc Bình, cựu Chủ Tịch Cộng Đồng Oregon, đã giới thiệu anh ca nhạc sĩ này, như sau:
‘’[...] Tôi biết ít nhất một ca nhạc sĩ rất nổi tiếng. Tại địa phương ông cư ngụ, chưa ai thấy ông đóng góp một xu cho những công tác ích lợi chung trong cộng đồng.
Ông cũng không hề một lần đóng góp lời ca tiếng hát của ông cho đồng hương địa phương thưởng thức, nếu có thì phải trả thù lao.
Ông chỉ chu du ca hát xứ người. Vậy mà khi cần tiền, ông bèn tổ chức ‘’tạ ơn em’’tại địa phương nơi ông không buồn quan tâm trong mấy Thập Niên. Điều buồn cười hay khôi hài, là đã có năm bảy trăm người, mỗi người bỏ ra năm bảy chục Mỹ kim, để mua vé danh dự, hoặc thượng hạng, hầu có thể nghe ông hát ‘’tạ ơn em’’ và mua CD nhạc của ông mang về nghe ông ‘’tạ ơn em’’…
Điều phũ phàng hơn hết là khi cộng đồng có những buổi tổ chức có tính cách xã hội, giúp đỡ những ai cần giúp đỡ, hoặc biểu tình lên tiếng tranh đấu cho những người bị việt cộng đàn áp tại Việt Nam, thì ông ca nhạc sĩ này lại biệt tăm và số người tham dự buổi ông tổ chức ‘’tạ ơn em’’ cũng mất dạng [...]’’
Ngoài ra, nghe tin anh ta về nước lần thứ hai, nhiều đồng hương đã lên tiếng, và tôi xin chuyển tiếp hai bức thư bình phẩm tiêu biểu:
………..
…………
‘’Ủa! tôi tưởng nó đã chết rồi mà.
Tên này chắc cuối đời vợ cần tiền, cũng như cần Casino như Lệ Thu…cho nên nó về hát phục vụ cán ngố và dân tham nhũng tư bản đỏ for money chứ có con thằng ca sĩ nào hát nào cho dân nghe, dân nghèo nào có tiền 50, 70 đô một vé…mà láo khoét, nếu nó thực sự hát free xin các thái thú cho tổ chức ngoài trời hát cho dân nghe như Việt Nam Cộng Hòa thì sẽ có nhiều người tình nguyện kêu gọi trả tiền cashier cho nó…thật đáng buồn!!! một cái thằng chẳng bao giờ nghĩ đến quân dân Việt Nam Cộng Hòa đã đi trước tầm đạn bảo vệ cho nó sống còn…nó khá hơn Phạm Duy là chưa viết Tục Ca.’’
Anh ca nhạc sĩ này, ngoài sự nghiệp âm nhạc, còn được cả nước, trong và ngoài, biết đến, một cách ồn ào, vì căn bệnh ung thư gan giai đoạn cuối, sau khi bị ung thư màng óc, cách đây hơn một thập niên, và túi mật tin do bạn bè trong Cộng Đồng và trên Mạng chuyển, chính xác hay vịt cồ, tôi không biết chắc nhưng cả ba lần đều thoát chết.
Sau đó, nghe nói anh ta đi lưu diễn ‘’tạ ơn em’’ và ‘’kỷ niệm 50 năm’’ tình ca tại Texas, Portland, California, Úc Châu, tôi thật lòng mừng cho anh ta được tai qua nạn khỏi và mừng cho nhân loại từ nay đã có thuốc chữa trị căn bệnh nan y quái ác kia.
Tuy nhiên, khi đọc tin anh ta trở về Việt Nam trình diễn lần thứ hai và xem hình vợ chồng anh ta tươi rói, tại phi trường, với ‘’vòng hoa chiến thắng’’ trên cổ, tôi phải dằn lòng lắm mới không buột miệng chửi thề, merde, nhưng đồng thời cũng không thể nào không nghĩ đến câu nói trứ danh của Julius Caesar trong vở kịch cùng tên viết bởi Shakespeare:
Cowards die many times before their deaths,
The valiant never taste of death but once.
đã được Mục Sư Huỳnh Quốc Bình, một lần trong một bài viết, dịch ra như sau:
Những kẻ hèn nhát chết nhiều lần trước khi chết thật,
Người dũng cảm chỉ chết một lần thôi.
Anh ta cũng không xa lạ với đa số đồng hương Oregon và cá nhân tôi. Nhưng có hai lý do, ngoài những điều Mục Sư Huỳnh Quốc Bình nêu lên trong bài viết, đã khiến tôi không thể im lặng mãi:
a) Anh ta coi thường Cộng Đồng Oregon và những người hâm mộ tại địa phương mới đây đã đến mua vé tham dự buổi văn nghệ tạ ơn vợ và mừng sự nghiệp 50 năm do anh ta tổ chức, để kiếm tiền. Ai cũng biết, Cộng đồng Oregon không chống Cộng ồn ào, dữ dằn như những Cộng Đồng California, Texas, nhưng vẫn chống, luôn luôn chống, và kịch liệt chống.
Đa số cư dân là những thuyền nhân từ các đảo tỵ nạn đến, hoặc cựu sĩ quan tù nhân cải tạo sang Mỹ theo diện HO, nên chống cộng, tiêu diệt việt cộng có nghĩa thi hành một bổn phận, trách nhiệm đương nhiên đối với tổ quốc.
Cũng như dân bản xứ, người Việt tỵ nạn tại Oregon hiền hòa, lịch sự, dĩ hòa vi quý, nhưng điều đó không có nghĩa họ thờ ơ, thụ động, khờ khạo.
Ai chống cộng, ai quốc gia, ai Việt gian, ai tay sai, ai phải ai trái, ai ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản, họ đều biết, và biết đúng, biết rõ, nhưng không nói ra đấy thôi.
Bằng chứng: Cho đến bây giờ, sau nhiều năm nghị quyết 36 được phát động với mưu đồ phá hoại, lủng đoạn các Cộng Đồng Quốc Gia Tỵ Nạn, chưa một thằng tay sai việt cộng nào dám xuất đầu lộ diện tại Oregon. Ló ra là bị chặt đuôi, không sống nổi.
Lần đầu, anh ca nhạc sĩ Portland này về Việt Nam trình diễn, người ta biết được do chính báo chí trong nước (Tuổi Trẻ và Công An Thành Phố Hồ chí Minh) phổ biến, nhưng đã bỏ qua, vì ai cũng thông cảm cho căn bệnh ung thư gan giai đoạn cuối của anh ta được vợ và báo chí hải ngoại loan truyền ầm ĩ, nghĩ rằng biết đâu có thể đó là chuyến đi sau cùng trong đời.
Tuy nhiên, lần này, khỏi bệnh, anh ta chơi cái mửng cũ, lại về nữa, âm thầm, sau khi đã moi gần cạn hầu bao của đồng hương hải ngoại với những màn ‘’tạ ơn em’’ và ‘’kỷ niệm 50 năm’’.
Về, để tái biểu diễn cho những thằng, những con đảng viên, công chức, đại gia, cán bộ, công an và gia đình, đồng bọn, có bạc tiền rũng rĩnh, chứ người dân nghèo, lao động vất vả, đầu tắt mặt tối, buôn thúng bán mẹt, làm gì có cơ hội và điều kiện bước chân vào rạp lớn của thành phố để nghe anh ta cám ơn vợ mình hoặc rên rỉ ‘’bây giờ tháng mấy rồi hỡi em’’ ?
b) Anh ta trở về Việt Nam trình diễn, mặc nhiên thách đố công luận chống cộng,mặc nhiên chấp nhận trở thành một tên phản bội trắng trợn, vô liêm sỉ trước mắt những đồng hương nạn nhân của bọn cộng phỉ trên toàn thế giới và riêng tại Oregon.
Trong khi chúng tôi đang giao chiến với việt cộng trên mặt trận ‘’võ mồm’’, bằng những bài pháo kích ác liệt, và thỉnh thoảng bị phản pháo, trong khi đa số đồng hương tỵ nạn ngày đêm thao thức, lo âu cho vận mệnh đất nước đang có nguy cơ rơi vào tay giặc ngoài Tàu Cộng với sự đồng lõa của lũ lãnh đạo thù trong bất tài, khiếp nhược, tham tàn,
- trong khi bao nhiêu nhân sĩ, thanh niên tại quốc nội, có cả Việt Khang và một số thiếu nữ liễu yếu đào thơ, Huỳnh Thục Vy, Tạ Phong Tần…biết yêu nước thương nòi, quyết tâm tranh đấu cho tự do, nhân quyền, đang bị bạo quyền bắt bớ, giam cầm, đày đọa ở những nhà tù khắp nước,
- trong khi các phụ nữ, bé gái bị ép bán ra ngoại quốc làm điếm, và những bài học đạo đức, luân lý cổ truyền tốt đẹp từ hàng ngàn năm qua bị phá sản một cách thê thảm, tại học đường cũng như ngoài xã hội, bởi nền văn hóa bần cố nông hủy diệt trí thức, lương tri và mọi giá trị tinh thần,
- trong khi những thằng lãnh tụ tự phong tham nhũng, no say, béo tốt đang làm mưa làm gió trên mảnh đất khốn khổ, tội nghiệp,
- trong khi đó thì anh chàng ca nhạc sĩ mặt trơ mày bóng của chúng ta lại lén lút trở về múa hát, mua vui cho những tên đồ tể bán nước hại dân.
Làm sao tôi có thể im lặng mãi.
Người Lính Già Oregon
Portland,
__._,_.___
Việt Dương Nhân Đả đảo cái lũ "ăn cơm Quốc Gia thờ ma cộng sản" . Đả đảo những kẻ vô liêm sỉ "phun ra, liếm lại" đả dảo đả đảo :p

Sunday, August 21, 2016

Thức Ăn Chay: Đậu Nành - Mai Thanh Truyết

_(())_ Thức Ăn Chay: Đậu Nành - Mai Thanh Truyết _(())_
Đậu nành là một nguồn lương thực có nhiều chất đạm (protein) có thể so sánh với nhiều nguồn lương thực khác như thịt, cá v.v…. Đậu nành nghiễm nhiên đã trở thành nguồn cung cấp protein cho những người ăn chay (không ăn thịt cá). Thêm nữa, đậu nành cũng là một nguyên liệu để chế biến nhiều thức ăn và thức uống như tàu hủ (tofu) cùng những chuyển hóa thực phẩm từ tàu hủ, dầu đậu nành, nước chấm, bơ đậu nành,và sữa đậu nành…
Múc sản xuất đậu nành trên thế giới theo thống kê năm 2007 do United Soybean Board là 220 triệu tấn, trong đó Hoa Kỳ đứng đầu với 70,4 triệu tấn và Ba Tây thứ nhì với 61,0 triệu tấn, Argentina với 47,0 và Trung Cộng với 14,3 triệu tấn.
Lịch sử tàu hũ
Lịch sử của tàu hũ, một sản phẩm đầu tiên của đậu nành phát xuất từ thời cổ Trung Hoa, thời nhà Hán vào năm 164 trước công nguyên, qua hình ảnh các bức tranh trên tường chung quanh mộ thời Đông Hán. Tuy nhiêm một số nhà khoa học cho rằng tàu hũ thời nầy chỉ là một loại tàu hũ thô sơ (rudimentary), không có độ cứng (firmness) và vị không giống tàu hũ bây giờ (người viết cũng không hiểu bằng cách nào các nhà khoa học trên có thể kết luận như vậy?).
Một giả thuyết cho rằng tàu hũ chỉ là một khám phá tình cờ trong khi nấu sôi bột đâu nành với muối biển chưa tẩy sạch (có magnesium và calcium), và khi để nguội lại, chúng kết thành như một loại chất kết dính (gel)…giống như tàu hũ. Căn nguyên sau nầy có vẻ đứng vững hơn vì từ lâu lắm, con người dùng đậu nành dưới dạng sữa nấu chín và chuẩn bị cho buổi ăn tối như ăn súp vậy.
Một lý thuyết thứ ba là người Hán học được cách làm đông đặc sữa đâu nành từ kỹ thuật của người Mông Cổ và Đông Ấn, do đó có tên được âm ra là "tofu", còn tên Mông Cổ để chỉ tàu hũ được người Hán âm là "rufu" hay "doufu".
Dù tàu hũ đến từ thời nào, nguồn nào đi nữa, một điều chắc chắn là ngày hôm nay, tàu hũ đã và đang góp phần quan trọng cho bữa ăn của con người trên khắp thế giới.
Các sản phẩm từ đậu nành
Tàu hũ (Đậu hũ): Ngoài tên Tofu còn có thể gọi là soybean curd, vì đây là một sản phẩm làm từ sữa đậu nành nóng có thêm vào hóa chất làm đông lại giống như một loại fromage mềm (soft cheese-like). Tàu hũ rất giàu chất đạm, chứa nhiều loại sinh tố B và ít sodium. Tàu hũ cứng (firm) là một dạng giàu chất đạm nhứt và chứa nhiều calcium. Tàu hũ mềm (soft) là một nguyên liệu dùng để chế biến đủ loại thức ăn từ tàu hũ. Cream đậu nành, sauce đậu nành dùng để làm nhiều loại dầu trộn trong món xà lách.
Hạt đậu nành: Hạt đậu nành tươi là một thức ăn chơi (snack) vì có nhiều protein, và sợi (fiber), không tạo ra cholesterol.
Lecithin: Được ly trích từ dầu đậu nành được dùng nhiều trong kỹ nghệ thực phẩm. Đây là một chất chống oxid hóa (anti-oxidant). Lecithin bột có thể tìm thấy ở các tiệm bán thực phẩm thiên nhiên (natural food).
Thịt thay thế (meat substitute): Đây là các loại sản phẩm gồm protein đậu nành hay tàu hũ trộn lẫn với một số gia vị khác để tạo ra hương vị "thịt" được bày bàn dưới dạng đông lạnh, trong hộp, hay sản phẩm khô. Các loại thịt thay thế nầy rất giàu nguồn protein, chứa nhiều chất sắt (iron) và nhiều loại sinh tố B.
Miso: Đây là một loại súp đặc biệt của người Nhật, do sự trộn lẫn giữa đậu nành và gạo. Sau đó cho lên men trong các thùng chứa bằng gỗ cedar từ 1 đến 3 năm. Miso có thể làm súp, dressing, sốt và pâté.
Natto (Nhựt), hay Tahuri (Phi Luật Tân): Có được qua sự lên men sữa đâu nành. Chính nhờ lên men, các protein phức tạp bị thoái hóa thành những protein cần thiết cho cơ thể, do đó, cơ thể dễ dàng hấp thụ hơn là đâu nành nhuyên chất. Đây là lớp "giống như" sữa phủ trên chén cơm, hay súp miso, hay phủ lên dĩa rau ở các nhà hàng Nhựt.
Đậu nành sợi (soy fiber): Đây là phó sản của đậu nành sau khi đã được ly trích sữa. Tuy ít protein hơn sữa đậu nành, nhưng đây cũng là một nguồn protein tốt. Hương vị giống như các sợi dừa khô. Có thể làm súc xích chay.
Sauce đâu nành (soy sauce): Đây là một dung dịch nâu đậm, giống như nước tương do sự lên men. Các hiệu Nhựt có bán Shoyu là sauce do sự trộn lẫn đậu nành và lúa mì sau khi lên men. Tamari do hổn hợp đậu nành và phó sản sau khi điều chế miso. Và Teriyaki sốt có độ đậm đặc cao hơn hai loại trên, và có pha thêm đường, dấm và hương vị khác..
Giá đậu nành (sprouts soy): Do hột đậu nành nẩy mầm. Đây là một nguồn dinh dưỡng tuyệt vời chứa nhiều protein và sinh tố C. Cần ăn sống hay ở nhiệt độ thấp (đừng đun sôi) để giữ lại số protein trong giá.
Tàu hủ ky (tofu skin): Trong khi nấu sôi sữa đậu nành và không đậy nắp, một lớp phim mõng màu vàng đóng ván trên mặt. Đó chính là lớp lipid gồm khoảng 50-55% protein, 24-26% lipid (chất béo), 12% carbohydrate, 3% tro (ash), và 9% độ ẩm (moisture). Người Tàu gọi là "fù pí" (có lẽ vì vậy mà người Việt âm là tàu hũ ky), và người Nhựt gọi là "yuba". Khi lớp tàu hũ ky dầy hơn nữa và chứa nhiều độ ẩm còn được có tên gọi là tàu hũ tre (tofu bamboo), Tàu gọi là "fù zhú", người Việt gọi "phù chúc", và người Nhựt gọi "kusatake".
Định mức dinh dưỡng tàu hũ
Protein: Một nửa "cup" (4 oz hay 118 gr) tàu hũ "cứng" (firm) chứa khoảng 10gr protein. Nhu cầu protein hàng ngày cho đàn ông là 56gr và đàn bà là 46gr.Trong lúc đó, ½ cup sữa chỉ chứa 5,1gr protein, một trứng gà (3 oz) chứa 6gr, và 4 oz thịt bò chứa 26gr. Kết luận, tàu hũ là nguồn cung cấp protein tốt nhứt.
Calories: Một nửa cup tàu hũ cung cấp 94 calories. Ngược lại, một lượng tương đương thịt bò cho 331 calo, sữa cho 60 và phó mát cho 320 calo.
Do đó, tùy theo nhu cầu cơ thể về calories hay protein. Muốn có 100 calo, tàu hũ chứa 11gr protein, trong lúc đó, thịt bò chỉ chứa 8,9gr, và phó mát chứa 6,2gr protein mà thôi.
Chất béo và Cholesterol: Một nửa cup tàu hũ "cứng" (firm) chứa 5gr mỡ, và tàu hũ ít chất béo (low fat) chứa 1,5gr; trong lúc đó, một lượng tương đương thịt bò chứa 15gr chất béo, và một trứng gà chứa 5,5gr. Tàu hũ là nguồn thực phẩm không chứa cholesterol; ngược lại sữa ít chất béo cũng đã chứa 9mg, và lượng tương đương của cá chứa từ 75 đến 100mg, và thịt bò chứa 113mg.
Calcium và sắt: Một nửa cup tàu hũ chứa 227 mg calcium hay 22% amino-acid (RDA) và 1,72mg sắt. Nhu cầu sắt của đàn bà trong RDA là 18mg, và đàn ông là 8mg.
Cách làm tàu hũ
Một nguyên tắc dùng để làm tàu hũ là làm đông đặc sữa đậu nành. Đậu nành hột được sàng rữa sạch, ngâm trong nước muối có nồng độ ~ 20 gr/lít nước độ 4 giờ nhằm mục đích cho đậu nở ra.
Sau đó, đãi vỏ, rồi đem xay nhuyễn. Bột xay xong, lược lấy phần lỏng (sữa) và đun sôi. Khi đậu sôi nhiều dạo (gọi là bồng con), cho thach cao (MgSO4 và MgCl2 có trộn lẫn với vôi (CaCO3 hay CaSO4)) cà nhuyễn và cho thêm nước muối vào và khuấy đều. Cuối cùng, đổ tất cả vào các khung hình chữ nhựt, để yên trong vòng 45 phút, tàu hũ sẽ đặc lại từng mảng. Cần dằng trên mặt tàu hũ để chắt nước thừa ra….
Xác tàu hũ trên màn lược được dùng làm thức ăn gia súc hay nuôi cá.
Trung bình, 2,5 Kg hột đâu nành sẽ cho ra 100 miếng tàu hũ có kích thước 2,5x2,5x4 cm. Nếu pha nhiều thạch cao, tàu hũ sẽ chát, xám xịt. Nếu pha thêm bột gạo, sẽ làm mất "béo" khi ăn; trong trường hợp làm tàu hũ chiên thì miến tàu hũ sẽ cứng chứ không còn mềm (soft) nữa. Nếu sữa đậu nành được vớt lớp trên mặt để làm tàu hũ ky, miếng tàu hũ thành phẩm theo phương pháp nầy sẽ còn rất ít chất béo.
Chúc các bạn thành công trong việc sản xuất tàu hũ theo cách trên đây.
Cách bảo quản tàu hũ
Tàu hũ bàn ngoài thị trường thường dưới dạng chứa trong nước hay trong gói nylon. Cần phải xem kỹ thời hạn cho phép dùng (nên nhớ trong siêu thị việt Nam hay Tàu không có tiêu chí nầy, nhưng nếu mua ở một siêu thị Nhựt thì có). Khi mua về, tàu hũ cần phải được rữa sạch, ngâm trong nước và giữ ở nhiệt độ ~4oC (tương đương 100F). Ở nhiệt độ nầy có thể giữ tàu hũ trong vòng 7 ngày. Nếu giữ tàu hũ trong ngăn lạnh frozen, có thể giữ được 5 tháng. Khi lấy ra. xả đá, tàu hũ có màu ngà và xốp, chiên lên ăn rất ngon…
Đậu nành làm giảm nguy cơ ung thư?
Ở các quốc gia Á Châu như Nhựt Bổn, Đại Hàn, Trung Hoa, Việt Nam cũng như những người theo Phật giáo thường xem đậu nành nói chung và tàu hũ nói riêng là một thành phần chính trong thực đơn hàng ngày. Thống kê cho thấy mức ung thư vú của phụ nữ ở Nhật chỉ bằng ¼ ở Hoa Kỳ. cũng như ung thư ruột già và nhiếp hộ tuyến cũng thấp hơn ở HK. Một số nhà khoa học đã đồng ý sở dĩ có sự giảm thiểu nầy là vì trong đậu nành có hóa chất isoflavones, một nguyên tố có tính chất ngăn chận sự phát triển của tế bào ung thư, và có tác dụng như là một chất anti-oxidant.
Đặc biệt, TS Taichi Shimazu thuộc Trung tâm Nghiên cứu Ung thư Quốc gia Tokyo đã thực hiện nghiên cứu ung thư phổi trên 36.000 nam giới tuổi từ 45-74 có hút thuốc là và không có hút thuốc. Kết quả là số người hút thuốc lá có tỷ lệ ung thư phổi ít hơn nếu ăn nhiều đậu nành. Một số nghiên cứu khác, cho rằng isoflavones trong đậu nành cũng giúp trị liệu một số bịnh về tim mạch…
Thay lời kết
Trên đây là một số thông tin về đậu nành và một số chế biến từ đậu nành. Đối với những người xem việc ăn chay như là một công thức riêng cho ăn uống "diet", dùng các sản phẩm có đậu nành như tàu hũ, sữa…để thay thế các thực phẩm thịt, cá, v.v..có thể nói là cơ thể có được quân bình do những thức ăn khác phụ vào các thành phần thực phẩm biến chế từ đậu nành.
Tuy nhiên, đối với những người ăn chay vì lý do tôn giáo như Phật giáo, công thức ăn uống cần phải được lưu ý hơn để có thể đáp ứng với như cầu của cơ thể vì nơi đây cần nhiều chất dinh dưỡng khác nữa. Người ăn chay theo kiểu nầy sẽ bị thiếu sinh tố B12 và vôi (calcium) cũng như chất sắt và kẽm, và nhiều chất đạm (protein). Do đó, cần ăn thêm nhiều các loại hạt như hạnh nhân (almond), hạt "nut", các loại đậu, cùng các loại rau có màu xanh đậm như dền Mỹ (spinach), cải xanh, bông cải xanh (broccoli), và các loại nấm.
Xin nhớ không một thức ăn nào có khả năng cung cấp đầy đủ chất dinh dưỡng cần thiết cho cơ thể cả, vì vậy cần phải có một công thức ăn uống tương đối gồm nhiều nguồn thực phẩm khác nhau để có thể cung ứng cho mức tiêu thụ của cơ thể.
Một lời cuối cho những người ăn chay là, ngoài tàu hũ ra, quý vị còn dùng bún, miến, nấm khô như nấm mèo (mộc nhĩ), đông cô, nấm hướng, dầu ăn, bột ngọt, mì ăn liền, tương, chao, măng khô, xì dầu…trong việc pha chế món ăn hàng ngày; những nguyên liệu trên hiện tại, đang còn có nguy cơ bị nhiễm độc khi ăn vào, vì do cung cách chế biến, bảo quản của "gian thương" là cho thêm hóa chất độc hại, hóa chất bảo quản, và nhiều loại hóa chất bảo vệ thực vật và tăng trưởng nhằm mục đích làm tăng thêm lợi nhuận đã được bày bán đầy rẫy ở các siêu thị trên khắp các nơi có người Việt.
Xin thưa, các sản phẩm trên có nguồn sản xuất ở Việt Nam, Trung Cộng và ngay cả Đài Loan cùng một số quốc gia đang phát triển khác. (vào xem maithanhtruyet.blogspot.com để có thêm những nguồn thông tin về tình trạng thực phẩm chúng ta đang tiêu thụ).
Mai Thanh Truyết
3/2010
@ http://maithanhtruyet.blogspot.fr/
Bình luận

Sunday, August 7, 2016

Nước nào là quê hương?

Nước nào là quê hương?

Tôi có hai quê hương
ở hai đầu đại dương
bên kia, quê thứ nhất
mờ sương phủ cuối đường

bên này, quê thứ hai
hơn nửa quãng đời dài
tôi đã thay quốc tịch
thành dân Mỹ như ai

Người Mỹ gốc Việt Nam
Nghe có hơi lai căng
Đây, nguyên văn “English”
“Viet(namese) American”

Vừa Việt, vừa Hoa Kỳ
Mai nếu có chuyện gì
Hai quốc gia tuyên chiến
tôi bênh nước nào đây?

Đêm nay ngồi theo dõi
Thế Vận Hội Ba Tây
Đủ màu cờ các nước
Tuần tự qua khán đài

ngọn cờ Mỹ bay cao
giữa rừng người xôn xao
phái đoàn “quê” tôi đó
lòng dâng chút tự hào

tôi vẫn là người Việt
nhưng rất đỗi thờ ơ
khi thấy dân ta đấy
đang đi dưới ngọn cờ

ngọn cờ quân xâm lược
ngọn cờ cướp tự do
cờ máu bầm đỏ quạch:
cờ sao của rợ hồ

dưới ngọn cờ máu ấy
không phải tổ quốc ta
dù những người Việt ấy
đã đến từ quê cha

ngày nào còn cờ máu
còn phân biệt quê hương
giữa lòng người hai nước
còn cách một đại dương

Mong vận hội lần sau
cờ Việt Nam đổi màu
nền vàng ba sọc đỏ
trên tay người bay cao

ngày ấy quê hương tôi
tuy vẫn là nước Mỹ
nhưng có cả Việt Nam
dẫu còn xa vạn lý.


phó thường dân
aug 5, 2016
Olympic opening ceremony

http://motgocpho.com/forums/showthread.php
Bình luận

Tán gẫu trên mạng: Nếu Trung Quốc đánh Việt Nam, Mỹ chỉ làm vài thao tác là ĐCSTQ tan tành

Tán gẫu trên mạng: Nếu Trung Quốc đánh Việt Nam, Mỹ chỉ làm vài thao tác là ĐCSTQ tan tành
obama
Tổng thống Mỹ Obama (Ảnh: internet)
Dưới đây là những đoạn tán gẫu được vô số người Trung Quốc chia sẻ trên mạng phản ánh thảm cảnh của xã hội Trung Quốc. Nhiều người sau khi đọc xong đã phải… dở khóc dở cười!
Đoạn thứ nhất: Tổng thống Obama: “Tôi chỉ cần làm 6 việc khiến ĐCSTQ tan tành mà không phải dùng đến một người lính nào!”
Ông Obama đã cảnh cáo quan chức Trung Quốc: Nếu quý quốc dám gây chiến tranh với Philippines, Việt Nam, Nhật Bản, tôi chỉ cần nói ra 6 điều là Trung Quốc tan vỡ, không phải sử dụng đến dù chỉ một người lính.
1. Công bố tài khoản nước ngoài của quan chức Trung Quốc và cho đóng băng. 2. Công bố danh sách quan chức Trung Quốc có hộ chiếu Mỹ. 3. Công bố danh sách người nhà các quan chức cấp cao Trung Quốc định cư tại Mỹ. 4. Ra lệnh thanh tra biệt thự và tình nhân của quan chức Trung Quốc ở Los Angeles. 5. Đưa người nhà quan chức Trung Quốc đang sống tại Mỹ đến nhà tù nổi tiếng của Mỹ ở Guantanamo (Cuba). 6. Tiếp tế vũ khí cho công nhân thất nghiệp ở Trung Quốc (có lẽ chỉ cần áp dụng điều thứ 6 này là đủ).
Đoạn thứ 2: Những phát minh lớn của Trung Quốc đương đại
Gần 200 năm qua, những gì người dân thế giới này sử dụng là do Trung Quốc phát minh ra: Tivi, máy tính, máy giặt, tủ lạnh, điều hòa không khí, máy bay, tàu thủy, quạt, điện thoại, điện thoại di động, âm thanh nổi, máy in, máy fax, ô tô, xe đạp, bút máy, đèn điện, lò vi sóng, bếp từ, nồi cơm điện, CT, chụp hình cộng hưởng từ trường MRI, kháng sinh, Internet, MP3, máy ảnh, máy ảnh kỹ thuật số, máy quay, máy siêu âm, sữa rửa mặt, nước vệ sinh, cồn iốt, hotdog, bắp rang, nhựa, cao su, hàng không mẫu hạm, đồ uống đóng hộp, mạ sản phẩm, bánh quy, bánh mì, bánh ga-tô, dầu gội, sữa tắm, nước hoa, nhựa đường, xi măng, vệ tinh, kỹ thuật cảm biến từ xa, xăng và diesel, sợi polyester và nylon, kính mạ gương, giày cao gót, quần jean, máy chiếu và phim, điện tử, máy tính, kỹ thuật diễn hoạt hình ảnh animation, máy tính trò chơi, máy cạo râu điện, băng vệ sinh, bồn vệ sinh…
=> Chẳng có cái nào hết. Đến ngay cả những cây bút chì, tuốc nơ vít, vòi nước, kẹp giấy… còn không phải do người Trung Quốc phát minh.
an-toan-thuc-pham Vấn đề an toàn thực phẩm của Trung Quốc vô cùng đáng ngại (Nguồn: Internet)
Mong mọi người thử nói xem có bao nhiêu sản phẩm mọi người đang sử dụng do người Trung Quốc phát minh?
Hãy xem gần đây người Trung Quốc phát minh những gì: Dầu ăn từ nước thải cống ngầm, sữa độc Tam Lộc, clenbuterol tạo nạc, cao thịt bò (Beef Extract), Sudan, Formaldehyde, mứt lưu huỳnh, kẹo giày gelatin, tảo biển đồng sunfat, bột tẩy, nước tương tóc, rượu cồn công nghiệp, nước khoáng cống rãnh, xăng ethanol, hộp thức ăn nhanh sủi bọt, lươn ăn thuốc tránh thai, xiên thịt nướng xác chết, trì hoãn nghỉ hưu, thuế bất động sản 20%, cưỡng chế di dời, chế độ nhà ở giá rẻ cho công chức, xăng giá cao chất lượng thấp, phí bảo trì đường bộ, lệ phí đi qua cầu, công nhân tạm thời, sex trẻ em, mang bao không xem là cưỡng hiếp… Đọc những dòng này bạn nên cười hay khóc đây?
Đoạn thứ 3: Khi bạn…., họ sẽ xuất hiện!
– Khi bạn phát hiện được gỗ mun ở dưới sông, quốc gia xuất hiện với tư cách là chủ sở hữu sông ngòi; Khi nước sông chảy vào trong nhà bạn thì quốc gia lại biến mất. – Khi bạn mang thai lần hai, quốc gia sẽ xuất hiện với tư cách người thu phí chăm sóc xã hội; khi bạn mất đi đứa con duy nhất của bạn, quốc gia sẽ biến mất. – Khi bạn lĩnh tiền công, quốc gia sẽ đóng vai người thu thuế xuất hiện; khi bạn thất nghiệp, quốc gia lại biến mất. – Khi người phụ trách để xảy ra sự cố là dân thường, quốc gia xuất hiện trong vai kẻ chấp pháp; khi người phụ trách xảy ra sự cố là quan chức, quốc gia lại biến mất.
Nếu đất đai là sở hữu của nhân dân, các người có quyền gì lấy đất của dân bán cho dân? Nếu đất đai là của các người, xin hỏi đất của các người từ đâu mà có? Là do dùng tiền thuế của dân để mua hay tước đoạt không hoàn lại? Nếu dùng tiền thuế của dân để mua, vậy thì thổ công đó không phải của các người mà là của nhân dân; nếu thu không hoàn lại từ trong tay nhân dân, vậy thì các người là bọn cướp!
Đoạn thứ 4: Trung Quốc như thế, bạn sẽ đi về đâu?!!!
Sân bay thủ đô cháy nổ, không phải do phần tử khủng bố mà do một người khuyết tật! Một người mẹ có con gái bị cưỡng hiếp khi đi kêu oan lại bị bắt cải tạo lao động, cuối cùng bị bắt bồi thường 1000 tệ.
Một tên cảnh sát uống rượu rồi cá độ, hắn giật em bé sơ sinh trong tay người mẹ rồi giơ qua đầu ném xuống đất, cuối cùng chỉ bị giam 15 ngày.
Một người Tây Ban Nha đưa đội tuyển quốc gia Trung Quốc vào đường cùng, cuối cùng mang 76,5 triệu rời khỏi Trung Quốc.
Một Bộ trưởng đường sắt tham ô vài trăm triệu nhân dân tệ vẫn trì hoãn không xử hình. Một doanh nhân bị xử tử hình giấu không cho gia đình họ biết. Một tiểu thương bán dưa bị đánh chết ngay trước mắt người thân. Con một ca sĩ cùng bạn bè hắn hãm hiếp một cô gái, nhưng sau vài tháng điều tra không có kết luận…. Trong những thân phận bi kịch kể trên họ được gọi là gì?
Chính phủ của chúng ta gọi họ là: nhân dân! Thế nhưng bạn có nhận thấy những năm qua, thực sự quan tâm đến thu nhập của nhân dân chỉ có Cục Thuế vụ, thực sự quan tâm đến thế hệ sau của tổ quốc chỉ có Cơ quan sinh đẻ kế hoạch, thực sự quan tâm đến tổ quốc vào ngày hôm sau chỉ có Cơ quan khí tượng…
Tinh Vệ biên dịch từ secretchina

Friday, July 29, 2016

Để biết đâu mới là Thiên Đường

= + Để biết đâu mới là Thiên Đường + =
Phan Huy, một thi nhân nổi tiếng ở miền Bắc: Phan Huy đã viết môt bài thơ có tựa đề là
Cảm Tạ miền Nam rất cảm động. Ngay trong phần mở đầu ông viết:
Đã từ lâu, tôi có điều muốn nói
Với miền Nam, miền đất mới thân quen
Một lời cảm ơn tha thiết chân tình
Của miền Bắc, xứ ngàn năm văn vật.
Sau cái gọi giải phóng và thống nhất, ông Huy đã có dịp vào miền Nam và ông đã nhận ra
miền Nam không tồi tệ như bác và đảng đã tuyên truyền và nhồi nhét vào đầu ông và khi đã nhận ra một sự thật phũ phàng, ông Huy đã bật khóc:
Trước mắt tôi, một miền Nam sinh động
Tôi đã vào một xứ sở thần tiên
Nếp sống văn minh, dân khí dịu hiền
Cơm áo no lành, con người hạnh phúc.
Tôi đã ngạc nhiên với lòng thán phục
Mở mắt to nhìn nửa nước anh em
Mà đảng bảo là bị lũ nguỵ quyền
Áp bức, đoạ đày, đói ăn, khát uống.
Trước mắt tôi, một miền Nam sinh động
Đất nước con người dân chủ, tự do
Tôi đã khóc ròng đứng giữa thủ đô
Giận đảng, giận đoàn bao năm phỉnh gạt.
Phan Huy cũng không quên mô tả cuộc sống ở miền Bắc cs, nơi ông đã sinh ra và lớn lên,
vô cùng tồi tệ. Đời sống của nhân dân miền Bắc nghèo khó đến nỗi phải kéo cầy thay trâu
và nhân phẩm của nhân dân miền Bắc bị xô đẩy xuống tới mức ngang hàng với bèo dâu:
Xã hội sơ khai, tẩy não, một chiều
Sinh ra lớn lên sau bức màn sắt
Tôi chẳng biết gì ngoài bác, đảng "kính yêu"
Xã hội sơ khai, tẩy não, một chiều
Con người nói năng như là chim vẹt.
Mở miệng ra là: "Nhờ ơn bác đảng
Chế độ ta ưu việt nhất hành tinh
Đuốc soi đường chủ nghĩa Mac Lenin
Tiến nhanh, tiến mạnh lên thiên đường vô sản.
Hai mươi mốt năm trên đường cách mạng
Xã hội thụt lùi người kéo thay trâu
Cuộc sống xuống thang tính bằng tem phiếu
Nhân phẩm con người chẳng khác bèo dâu.
Trong phần cuối bài thơ, ông Huy kết luận rằng, ngày 30-04-1975 thật sự không phải là ngày cộng sản miền Bắc giải phóng miền Nam thoát khỏi sự kìm kẹp của Mỹ Ngụy, mà ngược lại là ngày miền Nam đã phá màn u tối, đã khai đường chỉ lối, đã khai sáng cho nhân dân miền Bắc thấy được bộ mặt gian trá và độc ác của bè lũ cộng sản, thật sự chúng chỉ là một bầy ác quỷ và ông đã không tiếc lời cảm tạ nhân dân miền Nam:
Giải phóng tháng tư đen
Cảm tạ miền Nam phá màn u tối
Để tôi được nhìn ánh sáng văn minh
Biết được nhân quyền, tự do dân chủ
Mà đảng từ lâu bưng bít dân mình.
Cảm tạ miền Nam khai đường chỉ lối
Đưa tôi trở về tổ quốc thiêng liêng
Của Hùng Vương, quốc tổ giống Rồng Tiên
Chớ không là Cac Mac và Le nin ngoại tộc.
Cảm tạ miền nam mở lòng khai sáng
Đưa tôi hội nhập cùng thế giới năm châu
Mà trước đây tôi có biết gì đâu
Ngoài Trung cộng và Liên sô đại vĩ
Cảm tạ miền Nam đã một thời làm chiến sĩ
Chống lại cộng nô cuồng vọng xâm lăng
Hầu giúp cả nước thoát bầy ác quỷ
Dù không thành công cũng đã thành danh.
Trong một bài thơ khác có nhan đề là Tâm sự một đảng viên ông Phan Huy đắng cay
bộc lộ rằng, sở dĩ ông theo đảng cộng sản là vì ông quá tin nghe theo lời hồ già dạy bảo:
Rằng đảng ta ưu việt nhất hành tinh
Rằng đảng ta ưu việt nhất hành tinh
Đường ta đi, chủ nghĩa Mac Lê nin
Là nhân phẩm, là lương tri thời đại.
Và sở dĩ ông đã xung phong đi cứu miền Nam ruột thịt là vì ông tin vào lời tuyên truyền của hồ già và đảng cs:
Khắp nơi nơi cảnh đói rách cơ hàn
Rằng tại miền Nam, ngụy quyền bách hại
Dìm nhân dân dưới áp bức bạo tàn
Khắp nơi nơi cảnh đói rách cơ hàn
Đang rên siết kêu than cần giải phóng
Khi dự tính vào miền Nam thăm viếng một người bà con họ hàng, vì tin vào lời tuyên truyền của bác và đảng là người dân miền Nam đói khổ, nên ông đã chẳng quản đường xa diệu vợi mang theo một mớ gạo mà ông đã phải, dành dụm trong nhiều ngày mới có được, để biếu người bà con đói khổ:
Chẳng quên mang theo ký gạo để dành
Biếu người bà con trong nầy túng thiếu
Đến Sài Gòn, tưởng say men chiến thắng
Nào ngờ đâu sụp đổ cả niềm tin
Khi điêu ngoa, dối trá hiện nguyên hình
Trước thành phố tự do và nhân bản.
Khi đến và đứng trước nhà người bà con, ông Phan Huy mới nhận ra rằng, mớ gạo mà ông nâng niu mang từ miền Bắc thiên đường cộng sản, với hảo ý để biếu người bà con miền Nam bị Mỹ Ngụy kìm kẹp đói khó là một điều điều lăng mạ người bà con này:
Mộng miền Nam
Tôi tìm đến người bà con trong xóm
Nhà xinh xinh, đời sung túc tiện nghi
Ký gạo đem theo nay đã mốc xì
Tôi vội vã dấu vào trong túi xách.
Anh bà con tôi- một người công chức ngụy
Nét u buồn nhưng cũng cố làm vui
Đem tặng cho tôi một cái đồng hồ
Không người lái, Sei-ko, hai cửa sổ.
Rồi anh nói: "Ngày mai đi cải tạo
Cái đồng hồ tôi cũng chẳng cần chi
Xin tặng anh, mong nhận lấy đem về
Một chút tình người bà con Nam bộ."
Sau khi đã nhận ra đời sống thật sự của toàn dân miền Nam và sự gian trá, phỉnh gạt
của hồ già và đảng cs, ông Huy cảm thấy hổ thẹn với lương tâm nên đã than khóc:
Tác giả Phan Huy
Trên đường về, đất trời như sụp đổ
Tôi thấy mình tội lỗi với miền Nam
Tôi thấy mình hổ thẹn với lương tâm
Tôi đã khóc, cho mình và đất nước

Monday, July 25, 2016

Sự trùng lập ngẫu nhiên ....

Sự trùng lập ngẫu nhiên ....
Hoàng Lan đang chấm bài của học sinh ... lớp 5&6 hôm nay ... các em học về Human Rights and Citizenship và fb cũng nhắc lại bài đăng 'We Are One' năm ngoái của Sydney ... hihih ... thật là lý thú ...
Hoàng Lan xin chia sẻ với quý vị những dòng suy nghĩ của các cháu thế hệ thứ 3 thứ 4 của chúng ta ... sinh ra tại Úc nhưng nguồn gốc hầu hết không là Úc ... vì lớp này có đủ sắc tộc lẫn nhau ... Các em được xem clip về 'Nhân Quyền' và sau đó thảo luận rồi mỗi nhóm nhỏ tự làm một bản nhạc Rap hay thơ hay kịch nói về Nhân Quyền ... chỉ trong vòng 1 tiếng đồng hồ thôi đấy nhé!
....
Và sau đây là 1 bài nhạc Rap của 1 nhóm có em trưởng nhóm là Người Việt-Úc nên Hoàng Lan chọn đăng và tạm dich cho quý vị xem hihih ... Cô giáo dở hơn trò xin miễn chê cười nhé ... hihih :)
********************************************************************************
Human Rights – rap
@
What’s the point of life?
When you have no human rights
Why discriminate black or white
And end up having to fight
If we all just cared
The world would be just and fair
Freedom of speech taken away
From the Viet who have things to say
The Viet People have to face
The environment turning into a disgrace
If Viet people don’t stand up
The communist government will become corrupt
Human rights must be regained
Then the world will be changed …
(Student of year 5&6)

:) :)
Tạm Dịch ra Tiếng Việt :(

**
Nhân Quyền
@

Cuộc đời này còn ý nghĩa không em?
Khi Nhân Quyền đã vượt khỏi tầm tay
Sao cứ hoài kỳ thị mãi trắng đen
Để cuối cùng là trận chiến không hay

@
Nếu chúng ta cùng chung sức chăm lo
Thế giới này sẽ chính trực công bằng
Dân tộc Việt không bị mất tự do
Môi trường sống không lâm cảnh điêu tàn

@
Nếu Người Việt không cùng nhau tỉnh thức
Cộng Sản Đỏ ngày càng thêm tàn nhẫn
Nhân Quyền kia ắt phải được hồi phục
Thế giới này sẽ thay đổi nhân tâm …

*******
Và có thêm các bài khác của các cháu .... HL cũng xin chia sẻ với quý vị nhé ... Mong có người dịch ra Tiếng Việt thật hay cho các cháu :) đa tạ


Saturday, July 16, 2016

Thế chiến III: Mỹ chia nước Tàu ra từng mảnh để trị

Nguyễn Vĩnh Long Hồ (Danlambao) - Phán quyết PCA đặt Tập Cận Bình vào thế “trên đe dưới búa”, một sự lựa chọn khó khăn là: Nếu xem thường “luật pháp quốc tế”, tẩy chay phán quyết của Tòa Trọng tài PCA ngày 12/7/2016 bác bỏ yêu sách chủ quyền của TC ở Biển Đông. Họ Tập phải chấp nhận xung đột với Hải quân Mỹ + đồng minh Nhật, Ấn, Australia và khối ASEAN và cả thế giới nói chung. Còn nếu nhượng bộ Mỹ & đồng minh và ASEAN, họ Tập sẽ phải chịu áp lực từ dư luận và phong trào chủ nghĩa dân tộc cực đoan trong nước...

Washington đang tìm cách tạo cớ, gây chiến tranh Thế chiến III với Bắc Kinh trên Biển Đông để xé Tàu Cộng ra nhiều nước nhỏ để trị. Liệu Tập Cận Bình ngạo mạn có thoát được cái “bẩy chiến lược” do Mỹ giăng ra trên Biển Đông?...

*

Siêu cường là quốc gia thế nào?

Thuật ngữ siêu cường là một quốc gia đứng hàng thứ nhất trong hệ thống quốc tế và khả năng gây hưởng tới những sự kiện và phô trương sức mạnh trên phạm vi toàn thế giới; siêu cường thường được coi có mức quyền lực cao hơn cường quốc. Thuật ngữ này được sử dụng lần đầu tiên năm 1943 để chỉ Liên bang Xô Viết cùng Hoa Kỳ được coi là 2 siêu cường trong cuộc “chiến tranh lạnh”. Những đặc điểm của một siêu cường:

[1] Quân sự: Khả năng thể hiện sức mạnh trên thế giới. Trên thế giới hiện đại, điều nầy đòi hỏi không chỉ một lực lượng quân sự mạnh mà còn có khả năng lập cầu không vận nhanh chóng bằng đường biển, đường không để triển khai lực lượng quân sự và cung cấp tiếp liệu cho lực lượng quân sự đó, nhằm tăng cường lợi ích quốc gia cũng như được sự ủng hộ của dân chúng cho hành động đó.

[2] Văn hóa: Ảnh hưởng văn hóa mạnh mẽ, “quyền lực mềm”. Ảnh hưởng văn hóa ngụ ý một lĩnh vực triết học. âm nhạc, điện ảnh và ý thức hệ phát triển.

[3] Địa lý: diện tích lãnh thổ hay biển thuộc quyền kiểm soát của họ. Lãnh thổ cho phép một quốc gia khai thác tài nguyên và trồng cây nông nghiệp, tăng khả năng tự cung cấp. Đây là yêu tố quan trọng trong chiến tranh, bởi nó cho phép các khả năng như rút lui, tái hợp và tái tổ chức, cũng như đặt các trạm radar và bệ phóng tên lửa tầm xa, thậm chí một nước giàu nhưng có lãnh thổ nhỏ cũng dễ bị tổn thương hơn trong chiến tranh.

Hoa Kỳ: Được thế giới đánh giá là quốc gia có chủ quyền duy nhất, đạt đủ các yếu tố trở thành một siêu cường, nhờ vào các yếu tố sau đây:

- Địa lý: Hoa Kỳ là nước lớn thứ 3 thế giới theo diện tích lục địa sau Nga và Canada.

- Dân số: Với 313 triệu dân, chiếm khoảng 5% dân số thế giới, Hoa Kỳ là nước đông dân thứ ba. Nước này có tỷ lệ tăng trưởng dân số cao nhất trong các nước phát triển. Theo LHQ, Hoa Kỳ có chỉ số phát triển con người đứng hàng thứ 4 thế giới.

- Chính trị: Hoa Kỳ có nền chính trị “Dân chủ Cộng hòa” ổn định, đóng góp khoảng 22% ngân sách LHQ và là thành viên thường trực của Hội đồng Bảo An LHQ với quyền phủ quyết. Lập trường của Hoa Kỳ về các vấn đề quốc tế thường được các quốc gia trên thế giới ủng hộ, đặc biệt như: Anh, Canada, Australia, Đức, Nhật, Ấn, Hàn, Israel…

- Quân sự: Hoa Kỳ có mức chi tiêu quân sự lớn hơn cả 12 nước đứng tiếp sau họ cộng lại. Năm 2006, họ sở hữu kho vũ khí hạt nhân lớn thứ 2 thế giới và một số hệ thống vũ khí kỹ thuật tân tiến nhất hiện nay cùng khoản chi tiêu lớn cho phép triển khai quân đội tới bất kỳ địa điểm nào trên thế giới, đó là hệ thống HKMH của Hải quân Hoa Kỳ. 

Hải quân Mỹ đang vận hành 13 chiếc tàu có thể được gọi là HKMH, nhưng chỉ gọi 11 chiếc là HKMH thực sự. Theo tạp chí The Diplomat, Hải quân Mỹ đưa vào biên chế tàu tấn công đổ bộ hạng nhất USS America và tàu cùng loại tên USS Tripoli. Khi hoạt động, USS America USS Tripoli sẽ có tới 20 chiếc chiến đấu cơ tàng hình cất cánh thằng đứng F-35B và đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì ưu thế trên không của hải quân Mỹ (USS America có kích thước và tầm cỡ tàu sân bay Charles De Gaulle của Pháp và INS Vikramaditya của Ấn Độ).

Ngoài ra siêu hạm USS Zumwalt sẽ được biên chế Hải quân Mỹ trong năm 2016 theo kế hoạch. Khiến Bắc Kinh không vui.

- Văn hóa: Văn hóa Mỹ có có tầm ảnh hưởng trên khắp thế giới, đặc biệt ở những vùng nói tiếng Anh như âm nhạc, điện ảnh, thể thao...

- Kinh tế & tài chính: Hoa Kỳ sở hữu nền kinh tế quốc gia lớn nhất thế giới với trị giá 15 ngàn tỷ USD. Hoa Kỳ chiếm 21% GDP của thế giới. Nước này thường có mức độ tăng trưởng kinh tế từ mức trung bình tới cao. Trong 20 năm qua, mức tăng trưởng kinh tế Hoa Kỳ trung bình chỉ hơn 3% mỗi năm.

Hoa Kỳ có mức GDP trên đầu người lớn hơn bất kỳ một siêu cường đang nổi lên và cao hơn hầu hết các nước công nghiệp phát triển khác, ở mức khoảng 48.000 USD/ năm.

Hoa Kỳ là nơi đóng trụ sở của tập đoàn quốc tế và các định chế tài chính. Các công ty Mỹ giữ vai trò hàng đầu trong nhiều lĩnh vực như vật liệu mới, điện tử và viễn thông, công nghệ thông tin, vũ trụ, năng lượng, công nghệ sinh học, dược phẩm, tin học sinh học (bioinformatics), cơ khí hóa chất (chemical engineering) và phần mềm. Nước này là nhà sản xuất hàng đầu về hàng hóa tiêu dùng và sản phẩm nông nghiệp, dù phải phụ thuộc vào dầu mỏ nhập cảng.

Hoa Kỳ có ảnh hưởng mang tính quyết định với các định chế tài chánh quốc tế như Quỹ tiền tệ quốc tế và Ngân hàng thế giới; đồng dollar Mỹ là đồng tiền tệ dự trữ và trao đổi quan trọng nhất trên thế giới.

Ngày 17/6/2016, TT Putin phát biểu tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới tại St. Petersburg: “Mỹ là một cường quốc mạnh, có thể ngày nay là “siêu cường duy nhất”. Chúng tôi chấp nhận điều đó và sẵn sàng làm việc với Mỹ”. 

Tàu cộng:

Tàu Cộng thường được coi là một siêu cường đang nổi lên. Chưa cần tính số liệu kinh tế của Hồng Kông và Macao, Đại Lục hiện là nền kinh tế đứng thứ nhất thế giới và hiện được coi là một siêu cường đang nổi lên nhờ dân số đông đảo và mức độ tăng trưởng kinh tế rất nhanh với tỷ lệ bình quân hàng năm là 6.9%. Sở hữu các lực lượng vũ trang lớn nhất thế giới, Tàu Cộng hiện là một trong 5 thành viên thường trực Hội Đồng Bảo An LHQ.

“Giấc Mơ Trung Hoa”: Tham vọng đế quốc của Tập Cận Bình

Từ khi nắm quyền lãnh đạo ĐCSTQ hồi tháng 11/2012, các tham vọng vĩ đại của họ Tập đã trở nên nổi tiếng. Trong nước, họ Tập đã thúc đẩy mục tiêu lớn mà họ Tập gọi là “Trung Quốc mộng”: “Đại phục hưng dân tộc Trung Hoa”. Họ Tập gây ngạc nhiên cho hầu hết giới quan sát bởi tốc độ và hiệu quả trong việc củng cố quyền lực trong ĐCSTQ và QĐNDTQ. Giờ đây, Tập Cận Bình được coi là nhà lãnh đạo quyền lực nhất của Đại Lục sau Đặng Tiểu Bình, nếu không nói là sau Mao Trạch Đông.

Hai cột trụ chính của chính sách đối ngoại quyết đoán của họ Tập, gồm sự chủ động về mặt an ninh, chủ yếu trong lĩnh vực hàng hải và ngoại giao kinh tế qua cái gọi là chính sách “một vành đai, một con đường” (Nhất đới nhất lộ). Điều nầy cho thấy họ Tập không hài lòng với việc biến TC thành một cường quốc khu vực mà xa hơn, hắn ta còn muốn biến TC thành một thế lực hàng đầu và thậm chí chi phối các vùng trọng yếu của châu Á-TBD. Quả thật, là một người thích tìm hiểu lịch sử, họ Tập đang cố khôi phục vai trò TC trong hệ thống Đông Á đương đại ở tầm cao lịch sử như trong thời đại “Đế chế Trung Hoa (221 TCN - 1911).

Liệu TC của họ Tập có sẵn sàng giành lại vinh quang của tiên đế? Chúng ta có thể so sánh TC hôm nay với TQ sơ kỳ Minh Triều (1368-1424) vốn thủ đắc bá quyền một phần khu vực Đông Á. Về GDP, vị thế kinh tế của TQ triều Minh thời điểm đỉnh cao quyền lực mạnh hơn so với Mỹ hiện nay. Nhưng quyền bá chủ không chỉ liên quan đến vật lực mà đó sự kết hợp giữa tính vượt trội về vật lực và tính chính đáng xã hội, khả năng kiểm soát các kết quả quốc tế quan trọng và một mức độ ưng thuận và chấp nhận nhất định từ các quốc gia khác trong hệ thống.

Các lân bang của TQ sơ kỳ Minh Triều có 4 chiến lược chính trong phản ứng và ứng xử với triều Minh. Phân hạng theo mức độ hợp tác từ cao xuống thấp, bốn chiến lược đó là:

- Gắn chặt (identification).
- Thần phục (deference)
- Tiếp cận (access)
- Thoát ly (exit)

Hầu hết các lân bang của Tàu triều Minh thuận theo chiến lược thần phục, nhưng không nhất thiết phải chấp nhận tính chính đáng của hệ thống quan hệ quốc tế theo thứ bậc của Đế quốc Trung Hoa được biểu hiện qua sự triều cống.

Trong lịch sử, TQ được coi là một thế lực hiếu chiến, chủ nghĩa bành trướng của họ thể hiện qua các hoạt động quân sự và các chính sách ngoại giao là một nỗi lo ngại đáng kể của các nước lân cận. Bản chất của người Tàu cho ta thấy sự tự cao của họ, nước của họ là trung tâm quyền lực của thế giới loài người, nên đặt tên nước của họ là Trung Hoa là cái rốn của vũ trụ.

Trong thời kỳ XHCN, đối với các nước cùng một ý thức hệ như VN và Bắc Hàn cái nhìn kiểu mới về quan hệ “bá chủ - chư hầu” của TC là nền tảng của nền ngoại giao TC sau khi ĐCSTQ nắm chính quyền, đặc biệt trong quan hệ Việt-Trung. Thân phận chư hầu được Bắc Kinh dùng để đổi chác trên lưng dân tộc VN mang tính chiến lược với Mỹ.

Phát biểu tại buổi lễ Kỷ Niệm 95 năm ngày thành lập ĐCSTQ, Tập Cận Bình thẳng thắn tuyên bố (che giấu tham vọng): “TQ không hề muốn bá chủ thế giới, nhưng sẽ không bao giờ chịu khuất phục trước mối đe dọa của bất kỳ lực lượng quân sự nào”. Tuyên bố của họ Tập được đưa ra ngay trước thềm phán quyết của Tòa Trọng tài Thường trực về vụ kiện tranh chấp tại Biển Đông với Philippines vào ngày 12/7/2016.

“Hành động dằn mặt như vậy không phản ảnh sức mạnh thực sự và sẽ không thể ngăn chận bất kỳ ai”, họ Tập ám chỉ vào việc Mỹ điều tàu chiến tuần tra tại Biển Đông. Về phía các quốc gia láng giềng tại ven Biển Đông. Bắc Kinh đã ngang ngược tuyên bố chủ quyền ở hầu hết diện tích 80% Biển Đông, chồng chéo lên chủ quyền của Indonesia, Philippines, Brunei, Malaysia và Việt Nam. Bắc Kinh cũng đã ngang ngược đẩy mạnh xây dựng phi pháp các cơ sở quân sự tại 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Thế Chiến Thứ III: Mỹ chia Tàu Cộng ra từng nước nhỏ để trị:

Lịch sử thế giới chứng minh Hoa Kỳ đã đấu tranh quyết liệt để giữ vững vị trí siêu cường số 1 thế giới qua 2 cuộc thế chiến thứ I & II:

[1] Thế Chiến I:

Diễn ra từ tháng 6//1914 đến tháng 11/1918 là một cuộc chiến tranh quyết liệt, quy mô to lớn thứ nhì trong lịch sử nhân loại về quy mô và sự khốc liệt của nó, chỉ đứng sau thế chiến II. Cuộc chiến tranh có chiến trường chính bao trùm khắp châu Âu và Bắc Mỹ vào vòng chiến với số người chết trên 19 triệu người.

Đây là cuộc chiến giữa phe Hiệp Ước (Anh, Pháp, Nga và Hoa Kỳ) và phe Liên Minh (Đức, Áo, Hung, Bulgaria và Ottoman). Cuộc đại chiến mở đầu với sự kiện Hoàng tử Áo - Hung bị ám sát, dẫn đến Áo - Hung tuyên chiến với Serbia. Sự kiện nầy được tiếp nối bởi việc Hoàng đế Đức là Wihelm II truyền lệnh cho các tướng xua quân tấn công Bỉ, Luxembourg và Pháp theo kế hoạch Schlieffen. Hơn 70 triệu quân nhân được huy động ra mặt trận, trong số đó có 60 triệu người Âu châu, trong cuộc chiến tranh lớn thứ hai trong lịch sử. Thế chiến I, nước Anh suy yếu từ cường quốc thứ 2 thế giới, nhường ngôi cho Nga đứng nhì thế giới.

[2] Thế Chiến II:

Diễn ra từ 1/9/1939 - tháng 2/9/1945 giữa các lực lượng Đồng Minh và phe Trục theo chủ nghĩa Phát Xít. Hầu hết mọi lục địa trên thế giới đều bị ảnh hưởng của cuộc chiến tranh nầy. Cho tới nay, nó là cuộc chiến quy mô rộng lớn và thiệt hại nhất trong lịch sử nhân loại.

Các nguyên nhân cuộc chiến trong đó có Hòa ước Versailles, đại khủng hoảng, chủ nghĩa dân tộc cực đoan, chủ nghĩa phát xít và chủ nghĩa quân phiệt. Một số người cho rằng, đó là khi Đức xâm lược Ba Lan vào ngày 1/9/1939, một số người khác tính ngày Nhật Bản xâm lược Trung Quốc vào ngày 7/7/1937, còn một số khác thì tính vào Nhật Bản xâm lăng Mãn Châu vào năm 1931. Cũng một số người khác cho rằng 2 cuộc thế chiến thực ra chỉ là một và được chia ra bởi một cuộc ngừng bắn.

Các chiến sự đã xảy ra tại Đại Tây Dương, châu Phi, Bắc Phi, Trung Đông, Địa Trung Hải, Thái Bình Dương và phần lớn của Đông Á và Đông Nam Á. Cuộc chiến kết thúc tại châu Âu khi Đức đầu hàng vào ngày 8/5/1945, nhưng vẫn tiếp tục tại châu Á cho đến khi Nhật Bản đầu hàng vào ngày 2/9/1945. 

Thế chiến II là một cuộc chiến tranh toàn diện, kể cả dân thường không ở mặt trận cũng bị đánh bom hàng loạt. Khoảng 70 triệu người đã bị chết do cuộc chiến này, kể cả các hành động tàn sát diệt chủng của Đức Quốc Xã (Holocaust). 60% người chết là thường dân, chết vì bệnh dịch, nạn đói, nạn diệt chủng và bom đạn. Thiệt hại nặng nhất là Liên Xô với 23 tới 27 triệu người chết. Kết quả, sau Thế chiến II Liên Xô suy yếu dần chỉ còn là cường quốc.

Năm 1991, Hoa Kỳ đánh Liên Xô, đệ nhị siêu cường vỡ ra từng mảnh. Lần đầu tiên, Hoa Kỳ triệt hạ một đệ nhị siêu cường mà không cần dùng đến hành động quân sự, như Tổng thống Kennedy tuyên bố: “Muốn diệt Cộng sản, không cần tốn một viên đạn. Mỹ dùng “chiến tranh Kinh tế” để tiêu diệt LX vỡ ra từng mảnh”. Nga nhường ngôi đệ nhị cường quốc cho Tàu Cộng.

[3] Thế chiến III: tại sao Mỹ phải đánh Tàu cộng vỡ ra từng mảnh trước năm 2020?

Theo các nhà phân tích: Tới năm 2020 nếu TC vẫn duy trì được đà phát triển như hiện nay, GDP của TC sẽ vượt mặt Mỹ và trở thành đệ nhất cường quốc thế giới thì Hoa Kỳ sẽ trở thành quốc gia hạng nhì sau Tàu Cộng. Tiếng nói của cường quốc hạng nhì sẽ không còn trọng lượng, trở thành lạc lõng giữa các cộng đồng quốc tế, chẳng còn ai muốn lắng nghe. Vì vậy, Mỹ phải đánh TC vỡ ra từng mảnh từ đây đến năm 2020 trước khi quá muộn.

Mấy ngàn năm về trước, chính trị của Hàn Phi Tử khả dĩ thu vào 2 điểm chủ yếu:

- Đối ngoại không gì hơn “thực lực”.
- Đối nội không gì hơn “quyền lực”.

Quan hệ giữa nước nầy với nước kia nếu không có thực lực thì lấy gì phát triển và tồn tại. Việc trong nước mà không có quyền lực lấy gì thống trị thì làm sao thay đổi cả đường lối sinh hoạt của nhân dân. Bởi vậy, ông phán một lời tuy ngắn ngủi nhưng rất minh bạch đã trải qua mấy ngàn, đến nay vẫn còn giá trị: “Lực đa tắc nhân triều, lực thiểu tắc triều ư nhân cố minh quân vụ lực” (Lực khỏe thì thiên hạ theo ta, lực yếu thì ta buộc phải phục tùng thiên hạ, cho nên một ông vua giỏi là phải kiến thiết lực mạnh).

Theo William C. Wohlforth - GS ĐH Dartmouth & Stephen G. Brooks Phó GS - Đánh giá nước Mỹ trong cuốn sách: “Nước Mỹ ngoài biên giới: Vai trò toàn cầu của Hoa Kỳ trong thế kỷ XXI” (Oxford University Press, 2016). Tóm tắt những điểm chính:

Sau hai thập kỷ rưỡi, vị trí siêu cường duy nhất trên thế giới của Hoa Kỳ sắp kết thúc?” Nhiều người đồng ý vì họ nhìn thấy một TC đang tăng trưởng nhanh và sẵn sàng bắt kịp hoặc thậm chí vượt Mỹ trong tương lai gần. Bằng nhiều thước đo, nền kinh tế của TC được nhận định là đang trên đường trở thành lớn nhất thế giới và ngay cả khi tăng trưởng chậm lại, nó vẫn sẽ vượt qua nền kinh tế Hoa Kỳ trong nhiều năm. Kho bạc của nước này đầy ắp tiền bạc, Bắc Kinh sử dụng sự giàu có mới của mình để thu hút bạn bè, ngăn chận kẻ thù, hiện đại hóa quân đội của mình và khẳng định tuyên bố chủ quyền ở ngoại vi của quốc gia này. Do đó, đối với nhiều người, vấn đề không phải là liệu TC sẽ trở thành một siêu cường hay không, mà chỉ là thời điểm nhanh hay chậm.

Nhưng đây là suy nghĩ mơ mộng hay sợ hãi. Tăng trưởng kinh tế không còn được chuyển hóa trực tiếp vào sức mạnh quân sự như nó đã làm trong quá khứ, điều đó có nghĩa rằng bây giờ khó khăn hơn bao giờ hết cho những quyền lực mới nổi và có khả năng những quyền lực đã bị suy giảm và TC là nước duy nhất có khả năng để trở thành một đối thủ toàn cầu thực sự của Hoa Kỳ. Nhưng, TC còn phải đối mặt với thách thức khó khăn hơn các quốc gia tăng trưởng trước đó vì TC bị tụt hậu khá xa về công nghệ. Mặc dù sự thống trị kinh tế của Hoa Kỳ đã bị suy giảm từ đỉnh điểm, ưu thế quân sự tuyệt đối của nước nầy không vì thế mà suy giảm. Thay vì chờ đợi một sự chuyển đổi quyền lực trong bàn cờ chính trị quốc tế, mọi người nên bắt đầu làm quen với một thế giới trong đó Hoa Kỳ vẫn là siêu cường duy nhất trong nhiều thập kỷ tới. 

Trong dự báo về vị trí quyền lực trong tương lai của Tàu Cộng, nhiều thách thức của quốc gia này đã được nhắc đến: nền kinh tế chậm lại, môi trường ô nhiễm, tham nhũng tràn lan, thị trường tài chánh đầy nguy hiểm, không tồn tại mạng lưới an sinh xã hội, nhanh chóng lão hóa dân số và tầng lớp trung lưu bất ổn. Gót chân Achilles thực sự của TC trên sân khấu chính trị thế giới: công nghệ lạc hậu so với Hoa Kỳ. So với các thế lực đang lên trước đây, TC tụt hậu công nghệ với Mỹ lớn hơn... 

Một chỉ số nữa về khoảng cách công nghệ là số bằng sáng chế ghi danh tại Hoa Kỳ, Châu Âu và Nhật Bản. Trong năm 2012, gần 14.000 bằng sáng chế có nguồn gốc ở Hoa Kỳ, so với dưới 2.000 ở Tàu Cộng. Theo National Science Foundation cho thấy, tình trạng tương tự về giải Nobel về Vật lý, Hóa học và Sinh lý học và Y học. Kể từ năm 1990, 114 giải đã được trao cho các nhà nghiên cứu Hoa Kỳ, trong khi TC chỉ nhận được có 02. Có một điều, sự tàn phá môi trường ghê gớm ở Hoa Lục vì ưu tiên tăng trưởng GDP...”

Hoa Kỳ phải tấn công & triệt hạ Tàu cộng bằng mọi giá:

Về kinh tế: 

Theo Ruchir Sharma, tác giả bài viết “How China Fell Off the Miracle Path” (Phép mầu kinh tế China đang chấm dứt thế nào?” được The New York Times đăng, số ra ngày 03/6/2016. Xin tóm tắt những điểm chính:

- Những tác động chính đã định hình sự hưng thịnh và suy vong của các quốc gia kể từ sau cuộc khủng khoảng tài chánh năm 2008 và không có điều nào có lợi cho TC.

- Nợ đã tăng nhanh đến mức báo động ở các nước đang trỗi dậy, đặc biệt là TC. Tăng trưởng thương mại đã sụp đổ ở mọi nơi, một đòn đau với những nước xuất cảng hàng đầu, lại tiếp tục dẫn dắt bởi TC. Nhiều nước đã quay về đường lối cai trị chuyên chế trong một nỗ lực nhằm chống lại cuộc suy thoái toàn cầu và không ai làm đến mức tự hủy hoại chính mình như TC. Và vì những lý do không liên quan đến cuộc sụp đổ năm 2008, mức tăng trưởng nhân lực trong độ tuổi lao động đang chậm dần và thậm chí ở mức âm ở TC làm hao mòn nguồn nhân lực. 

- Tăng trưởng ở mức 6% một năm là một điều rất khó khăn đối với bất kỳ một quốc gia nào. Trong nỗ lực vượt qua mục tiêu đó, TC đã bơm những khoản nợ vào những dự án lãng phí và đang tự đào cho mình một cái hố sâu tự chôn mình. Nền kinh tế giờ đang chậm lại và sẽ còn giảm tốc hơn nữa khi TC buộc phải giảm gánh nặng nợ và thậm chí là một cuộc khủng hoảng kinh tế, điều này sẽ đem đến những hệ quả toàn cầu bởi vì sự kích thích kinh tế đã biến nền kinh tế lớn thứ hai thế giới thành một gã khổng lồ bị bơm căng quá mức.

- Ở Bắc Kinh, sự tự tin đã lùi bước nhường chỗ cho những lo âu. Người dân địa phương thường nhận biết được rắc rối nhanh hơn các nhà đầu tư nước ngoài và sẽ là những người đầu tiên tháo chạy trước một cuộc khủng khoảng. Người TQ đã chuyển ra khỏi đất nước một số tiền kỷ lục ở mức 675 tỷ USD vào năm 2015 và một phần là để mua bất động sản ở nước ngoài, người dân Hoa Lục đổ xô mua những căn hộ siêu sang ở New York hay San Francisco. Bắc Kinh đang cố gắng một cách khó khăn để giữ đồng NDT đang dần suy yếu khỏi lao dốc thêm do đồng tiền mất giá sẽ làm người dân TQ càng mất tự tin và làm gia tăng nguy cơ khủng khoảng.

- Cơn sốt nợ của TC hiện đang ở mức lớn nhất trong các quốc gia mới trỗi dậy từ sau Thế chiến II. Sau khi giữ vững ở mức 150% GDP trong phần lớn giai đoạn tăng trưởng, nợ công và tư bắt đầu tăng từ khi Ôn Gia Bảo đổi hướng vào năm 2008, chạm mức 230% GDP vào năm 2014. Mức tăng 80% vượt mức tăng của Mỹ trước khi bong bóng vỡ vào năm 2008 gấp 3 lần. Kể từ đó, tỷ lệ của Mỹ trên GDP đã đứng vững. Cho dù nhiều người Mỹ vẫn nghĩ rằng đất nước họ vẫn bị nhấn chìm trong nợ nần, gánh nặng của Mỹ không đáng lo như của TC bởi vì nó ngừng tăng.

- Tổng số mức vốn ngoại rút khỏi nước nầy từ đầu năm đến tháng 11/2015 đã lên đến 669 tỷ USD. Bắc Kinh đã phát tín hiệu cho thấy, không để lượng vốn ròng kỷ lục rút khỏi nước nầy trong năm 2015 cản trở các cải cách thị trường vốn, theo hãng tin Bloomberg. Giới đầu tư đã rút 194 tỷ USD khỏi TC trong tháng 9, nâng tổng mức vốn rút khỏi nước nầy lên đến 669 tỷ USD.

- IIF cho biết, con số thoái vốn trong năm 2016 này giảm 1/5 so với khoản rút vốn 674 tỷ USD trong năm 2016, nhưng có khả năng sẽ tăng mạnh nếu xuất hiện những lo ngại về đồng NDT mất giá. Báo cáo IIF cho biết, sự suy giảm mạnh mẽ của đồng NDT có thể sẽ châm ngòi cho một cuộc tháo chạy vốn khổng lồ khỏi thị trường Hoa Lục. Mức dự trữ ngoại hối của TC đang giảm nhanh từ 4.000 tỷ USD từ tháng 6/2014 xuống chỉ còn 3.200 tỷ USD vào tháng 2/2016.

Về quân sự:

Nếu dùng chiêu “kinh tế” mà đánh chưa sập được Tàu Cộng, thì bắt buộc Mỹ phải dùng chiêu cuối cùng là dùng sức mạnh “quân sự” chia nước Tàu vỡ ra thành nhiều nước nhỏ để cai trị. Triệt hạ được nước Tàu, Hoa Kỳ sẽ giữ vững vị trí siêu cường một thế kỷ nữa mà cũng có thể siêu cường cuối cùng duy nhất trên hành tinh này.

Theo Phó giáo sư Stephen Brooks - Học viện Dartmouth (Mỹ) - nhận định: “Vấn đề căn bản có liên quan đến tư duy chiến lược tổng thể đối với Tàu Cộng, trước hết Washington không nên quá lo ngại sự trỗi dậy của TC,” ông nói. “TC đang “trỗi dậy”, nhưng hoàn toàn không phải “đứng dậy”. Về kinh tế, Mỹ hoàn toàn không suy yếu. Chúng tôi cho rằng, trong vài chục năm nữa, Mỹ sẽ vẫn là siêu cường duy nhất. Trong khi đó, TC trỗi dậy sẽ chậm hơn nhiều so với các nước từng trỗi dậy trong lịch sử, chẳng hạn như Đức và Anh. Bởi vì, những nước này có thể sánh ngang với các nước lớn khi đó về khoa học công nghệ. TC hiện cơ bản không đuổi kịp Mỹ về khoa học công nghiệp.”

Theo Stephen Brooks đánh giá, thực lực kinh tế và khoa học công nghệ của Mỹ đủ để chống lại sự bành trướng của TC trong khu vực và ra bên ngoài thế giới, ngăn chận các sự kiện lớn xảy ra có thể làm lung lay vị thế siêu cường của Mỹ.

Ngày 05/7/2016, một tờ báo chính thống của TC cho biết Bắc Kinh cần sẵn sàng “đối đầu quân sự” với Washington ở Biển Đông. Phán quyết của Tòa Án Trọng Tài PCA về tranh chấp ở Biển Đông sắp được đưa ra và quân đội TC cũng bắt đầu tập trận ở vùng này.

Trang tin tức bình luận TC ngày 11/5/2016 vừa có bài viết nhận định rằng, hiện nay Mỹ đang triển khai “4 cuộc chiến” để đáp trả yêu sách bành trướng của TC ở Biển Đông và Hoa Đông. Theo tờ báo Hồng Kông, 3 chiến tuyến gồm:

- Cuộc chiến tấn công dư luận.
- Cuộc chiến răn đe quân sự.
- Cuộc chiến liên minh, liên kết.

Theo nhận định của giới quan sát, 3 cuộc chiến chưa có tiếng súng này chắc chắn sẽ khiến TC phải đối phó rất căng thẳng. Tin tức bình luận TC cho biết, trong lúc phán xét của Tòa Trọng Tài Thường trực ở The Hague sắp đến gần, cuộc đấu giữa các bên xung quanh tranh chấp Biển Đông sẽ ngày càng quyết liệt hơn.

Giới quan sát nhận định rằng, Mỹ sẽ dựa vào kết quả trọng tài để tạo ra một cuộc tấn công dư luận mạnh mẽ, mục tiêu là để chỉ rõ Bắc Kinh không tuân thủ các quy tắc luật pháp quốc tế. Chỉ chờ đến khi có kết quả trọng tài chính thức được công bố, Mỹ đã có đầy đủ lý do để sử dụng cho cuộc tấn công dư luận, nhằm bao vây cô lập Bắc Kinh.

Lực lượng Hải quân Mỹ sẽ tiếp tục có đầy đủ lý do để tiến hành tuần tra Biển Đông, tổ chức diễn tập quân sự liên kết bởi Washington nắm được con bài tẩy của Bắc Kinh chỉ dám ức hiếp, đe dọa các nước nhỏ như: Philippines, Indonesia, Malaysia, Brunei và VN, còn dùng vũ lực đối đầu với Mỹ trong cuộc xung đột, đồng nghĩa với “tự sát”. Chắc chắn đây cơ hội tốt cho các khu tự trị như Tân Cương, Nội Mông, Tây Tạng nổi dậy đấu tranh đòi “Độc lập - Tự do” cho dân tộc của họ. Tàu Cộng sẽ lâm vào thế “thù trong giặc ngoài”.

Theo Gwynne Dyer - một nhà báo độc lập - ngày 7/7/2016, bình luận trên tờ Bangkok Post: “Một cuộc đối đầu có kiểm soát nhằm thu hút sự chú ý của dư luận, Bắc Kinh có thể nổ ra trên Biển Đông với Mỹ và các đồng minh như Ấn, Nhật, Australia, Nam Hàn và ASEAN, có thể là sự lựa chọn “điên rồ” nhằm kích động “chủ nghĩa cực đoan” trong nước và tạo ra sự ủng hộ cho bộ máy cầm quyền. Nhưng, một khi dấn thân vào con đường xung đột đối đầu với Mỹ và đồng minh, Tập Cận Bình sẽ đưa Hoa Lục đi về đầu?”

Jerry Hendrix, một nhà phân tích từ Trung tâm An Ninh của Mỹ, cho biết: Sự hiện diện của các HKMH và tàu chiến của Hải quân Mỹ là nhằm bảo vệ Biển Đông trong thời điểm nhạy cảm, đồng thời cũng nằm trong kế hoạch hiện diện lâu dài của quân đội Mỹ ở Biển Đông. Nhất định Washington sẽ không để Tập Cận Bình côn đồ, hiếu chiến tự tung tự tác trước và sau khi PCA ra phán quyết.

Kết quả phán quyết của PCA:

Ngày 12/7/2016, Tòa Trọng tài Thường trực (PCA) đã ra phán quyết trong vụ Philippines kiện Bắc Kinh, áp dụng sai, giải thích sai, vi phạm UNCLOS 1982 ở Biển Đông. Trước đó, Bắc Kinh tập trận, điều động lực lượng vũ trang ồ ạt xuống Biển Đông diễn võ dương oai... Hải quân TC đã bắt đầu cuộc tập trận từ ngày 5/7/2016 và dự kiến kéo dài đến ngày 11/7/2016 từ phía Đông đảo Hải Nam đến khu vực quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của VN để chuẩn bị ứng phó trước phán quyết của tòa PCA.

Sự kiện Tòa Trọng tài Thường trực La Haye LHQ (PCA) bác bỏ những tuyên bố chủ quyền của TC trên Biển Đông, nói rằng nước nầy không có “chủ quyền dựa trên yếu tố lịch sử” tại vùng Biển Đông. Cái gọi là “đường lưỡi bò 9 đoạn” đi ngược lại với Công ước Quốc tế về Luật Biển, ấn định ranh giới của một nước trong phạm vi 12 hải lý từ bờ biển của nước nầy, đồng thời được đặc quyền kiểm soát các hoạt động kinh tế trong phạm vi 200 hải lý tính từ bờ biển của nước đó và rằng các hoạt động bồi đắp, xây đảo nhân tạo của Bắc kinh trong thời gian gần đây làm tổn hại nghiêm trọng đến môi trường bãi san hô và vi phạm nghĩa vụ bảo vệ môi trường sinh thái biển.

Phản ứng của Bắc Kinh sau phán quyêt của PCA:

[1] Tẩy chay các thủ tụng tại Tòa, nói rằng Tòa Trọng tài Quốc tế không có quyền tài phán trong cuộc tranh chấp, đồng thời nhấn mạnh, họ sẽ không chấp nhận, công nhận hoặc thực thi bất cứ phán quyết nào về Biển Đông, bất chấp họ đã ký tên Công ước LHQ về Luật biển cùng với Philippines.

[2] Hãng tin Xinhua của TC nói rằng: “Tòa án La Haye lạm dụng pháp luật” đã công bố một phán quyết không có sơ sở vững chắc”. Bắc Kinh sẽ lựa chọn 3 phương án để thách thức phán quyết của Tòa án La Haye:

- Tiếp tục các hành động bành trướng hiện tại trên Biển Đông.

- Tuyên bố một khu nhận dạng phòng không - ADIZ trên Biển Đông.

- Lựa chọn mục tiêu thứ 3 là “bất hợp tác” hay trở thành một nước “bất hảo”, có nghĩa là Tập Cận Bình có thể càng gia tăng thêm áp lực trong khu vực.

[3] Phụ họa có Tướng hiếu chiến La Viện (về hưu) lập lại cái gọi là Bắc Kinh có quyền áp đặt vùng nhận diện phòng không ADIZ trên Biển Đông như đã thiết lập ở Hoa Đông và Mỹ không thể can thiệp. La Viện ngạo mạn, đặt câu hỏi: “Mỹ có thể phá hủy hệ thống vũ khí tự vệ mà TC triển khai trên các đảo nhân tạo hay không?” Hắn tự tin kết luận. “Mỹ không thể trục TQ khỏi Biển Đông”.

Kết luận:

Phán quyết PCA đặt Tập Cận Bình vào thế “trên đe dưới búa”, một sự lựa chọn khó khăn là: Nếu xem thường “luật pháp quốc tế”, tẩy chay phán quyết của Tòa Trọng tài PCA ngày 12/7/2016 bác bỏ yêu sách chủ quyền của TC ở Biển Đông. Họ Tập phải chấp nhận xung đột với Hải quân Mỹ + đồng minh Nhật, Ấn, Australia và khối ASEAN và cả thế giới nói chung. Còn nếu nhượng bộ Mỹ & đồng minh và ASEAN, họ Tập sẽ phải chịu áp lực từ dư luận và phong trào chủ nghĩa dân tộc cực đoan trong nước.

Theo Gao Cheng, một nhà nghiên cứu tại Viện Nghiên cứu Châu Á - TBD (TQ) nói: “Nếu TQ chỉ tiếp tục dùng lời nói mà không có hành động cụ thể, không gây áp lực được với Philippines thì làm sao Bắc Kinh có thể ngăn các quốc gia khác tuyên bố chủ quyền chồng lấn ở Biển Đông theo phương pháp của Philippines đã kiện TQ?”.

Washington đang tìm cách tạo cớ, gây chiến tranh Thế chiến III với Bắc Kinh trên Biển Đông để xé Tàu Cộng ra nhiều nước nhỏ để trị. Liệu Tập Cận Bình ngạo mạn có thoát được cái “bẩy chiến lược” do Mỹ giăng ra trên Biển Đông? Xin hãy chờ xem!!! 

Tổng hợp & nhận định: